THI-THIÊN 109

1Hỡi Đức Chúa Trời mà tôi ngợi-khen, xin chớ nín-lặng. 2Vì miệng kẻ ác và miệng kẻ gian-lận Hả ra nghịch tôi: Chúng nó nói nghịch tôi bằng lưỡi láo-xược, 3Vây-phủ tôi bằng lời ghen-ghét, Và tranh-đấu với tôi vô-cớ. 4Vì tình thương của tôi, chúng nó lại trở cừu-địch tôi; Nhưng tôi chỉ chuyên lòng cầu-nguyện. 5Chúng nó lấy dữ trả lành, Lấy ghét báo thương. 6Hãy đặt một kẻ ác cai-trị nó, Cho kẻ cừu-địch đứng bên hữu nó. 7Khi nó bị đoán-xét, nguyện nó ra kẻ có tội, Và lời cầu-nguyện nó bị kể như tội-lỗi. 8Nguyện số các ngày nó ra ít, Nguyện kẻ khác chiếm lấy chức-phận nó đi. 9Nguyện con-cái nó phải mồ-côi, Và vợ nó bị góa-bụa. 10Nguyện con-cái nó hoang-đàng và ăn mày, Phải đi xin ăn xa khỏi nhà hoang của chúng nó. 11Nguyện chủ nợ tận-thủ mọi vật nó có. Kẻ ngoại cướp lấy huê-lợi về công-lao nó. 12Nguyện chẳng ai làm ơn cho nó, Không ai có lòng thương-xót con mồ-côi nó. 13Nguyện dòng-dõi nó bị diệt đi, Tên chúng nó bị xóa mất trong đời kế sau. 14Nguyện sự gian-ác tổ-phụ nó bị nhắc lại trước mặt Đức Giê-hô-va; Nguyện tội-lỗi mẹ nó không hề bôi bỏ được. 15Nguyện các tội-ác ấy hằng ở trước mặt Đức Giê-hô-va, Để Ngài cất kỷ-niệm chúng nó khỏi đất; 16Bởi vì người không nhớ làm ơn, Song bắt-bớ người khốn-cùng thiếu-thốn, Và kẻ có lòng đau-thương, đặng giết đi. 17Nó ưa sự rủa-sả, sự rủa-sả bèn lâm vào nó; Cũng không thích chúc phước; phước bèn cách xa nó. 18Nó cũng mặc mình bằng sự rủa-sả khác nào bằng cái áo; Sự rủa-sả chun thấm vào thân nó như nước, Vô xương-cốt như dầu. 19Nguyện sự rủa-sả vì nó làm như cái áo để đắp mình, Như cái đai để thắt lưng luôn luôn. 20Đức Giê-hô-va sẽ báo-trả như vậy cho kẻ cừu-địch tôi, Và cho những kẻ nói hành linh-hồn tôi. 21Nhưng, hỡi Chúa Giê-hô-va, nhân danh Chúa, xin hãy hậu-đãi tôi; Vì sự nhân-từ Chúa là tốt; xin hãy giải-cứu tôi; 22Vì tôi khốn-cùng thiếu-thốn, Lòng tôi bị đau-thương trong mình tôi. 23Tôi qua đời như bóng ngã dài, Bị đuổi đây đuổi đó khác nào cào cào. 24Gối tôi run yếu vì kiêng ăn, Thịt tôi ra ốm, không còn mập nữa. 25Tôi cũng thành sự sỉ-nhục cho chúng nó; Hễ chúng nó thấy tôi bèn lắc đầu. 26Giê-hô-va Đức Chúa Trời tôi ôi! xin giúp-đỡ tôi, Cứu tôi theo sự nhân-từ Chúa; 27Hầu cho người ta biết rằng ấy đây là tay Chúa, Chính Ngài, Đức Giê-hô-va ơi, đã làm điều đó. 28Chúng nó thì rủa-sả, nhưng Chúa lại ban phước. Khi chúng nó dấy lên, ắt sẽ bị hổ-thẹn, Còn kẻ tôi-tớ Chúa sẽ được vui-vẻ. 29Nguyện kẻ cừu-địch tôi phải mặc mình bằng sự sỉ-nhục, Bao-phủ mình bằng sự hổ-thẹn nó khác nào bằng cái áo. 30Bấy giờ miệng tôi sẽ hết sức cảm-tạ Đức Giê-hô-va, Ngợi-khen Ngài ở giữa đoàn đông; 31Vì Ngài đứng bên hữu người thiếu-thốn; Đặng giải-cứu người khỏi kẻ đoán-xét linh-hồn người.

will be added

X\