CHÂM-NGÔN 25

1Đây cũng là những châm-ngôn của Sa-lô-môn, mà các người của Ê‑xê-chia, vua Giu-đa, sao tả. 2Giấu-kín việc nào, ấy là vinh-hiển của Đức Chúa Trời; Nhưng dò-xét điều nào, ấy là vinh-hiển của các vua. 3Người ta không thể dò biết bề cao của từng trời, Bề sâu của đất, hay là lòng của các vua. 4Hãy lấy cứt khỏi bạc, Thì thợ-bạc liền được một khí-dụng; 5Hãy trừ kẻ ác khỏi trước mặt vua, Thì ngôi người sẽ nhờ công-bình được lập bền-vững. 6Chớ phô mình trước mặt vua, Và đừng ngồi tại chỗ của người cao-trọng. 7Vì thà người ta nói cùng con rằng: Hãy lên đây, Hơn là người ta hạ con xuống trước mặt vua-chúa, mà mắt con đã thấy. 8Chớ vội gây ra điều tranh-tụng, E rốt cuộc khi kẻ lân-cận con đã làm con hổ-thẹn, Con sẽ chẳng biết làm chi. 9Hãy đối-nại duyên-cớ con với chánh kẻ lân-cận con, Song chớ tỏ sự kín-đáo của kẻ khác; 10E khi người nghe điều ấy sẽ trách con, Và sự sỉ-nhục con không hề bôi hết chăng. 11Lời nói phải thì, Khác nào trái bình bát bằng vàng có cẩn bạc. 12Người khôn-ngoan quở-trách lỗ tai hay nghe, Khác nào một cái vòng vàng, một đồ trang-sức bằng vàng ròng vậy. 13Sứ-giả trung-tín với người sai đi, Giống như tuyết mát-mẻ trong ngày mùa gặt; Vì người bổ-sức linh-hồn của chủ mình. 14Kẻ nào tự khoe-khoang giả-dối về lễ-vật mình, Tợ như có mây có gió, mà không mưa. 15Hằng chậm nóng-giận mới khuyên được lòng của quan-trưởng; Còn lưỡi mềm-dịu bẻ gãy các xương. 16Nếu con tìm được mật, hãy ăn vừa phải, Kẻo khi ăn no chán, con mửa ra chăng. 17Chớ năng bước chân đến nhà kẻ lân-cận con, E người chán con, và trở lòng ghét con chăng. 18Kẻ nào đối chứng giả-dối cho người lân-cận mình, Khác nào một cái búa, một cây gươm, một mũi tên nhọn. 19Tin-cậy kẻ bất-trung trong ngày hoạn-nạn, Giống như răng bị gãy-bể, tỉ như chân trẹo đi. 20Ai hát cho lòng buồn-thảm nghe, Khác nào kẻ lột áo mình khi ngày lạnh, Và như giấm đổ trên diêm-tiêu vậy. 21Nếu kẻ thù-nghịch con có đói, hãy cho nó ăn; Nếu có khát, hãy cho nó uống; 22Vì như vậy con chất than cháy đỏ trên đầu nó, Và Đức Giê-hô-va sẽ báo lại cho con. 23Gió bắc sanh ra mưa; Còn lưỡi nói hành cách kín-đáo gây cho mặt-mày giận-dữ. 24Thà ở một góc trên mái nhà, Hơn là ở chung nhà với người đàn-bà hay tranh-cạnh. 25Tin lành ở xứ xa đến, Giống như nước mát-mẻ cho người khát-khao. 26Người công-bình xiêu-tó trước mặt kẻ gian-ác, Khác nào một suối nước bị dấy đục, một nguồn nước bị hư. 27Ăn mật nhiều quá lấy làm chẳng tốt; Và cầu-kiếm vinh-hiển cho mình, ấy gây sự tổn-hại. 28Người nào chẳng chế-trị lòng mình, Khác nào một cái thành hư-nát, không có vách-ngăn.

will be added

X\