LÊ-VI KÝ 21

1Đức Giê-hô-va lại phán cùng Môi-se rằng: Hãy nói cùng những thầy tế-lễ, là các con trai A‑rôn, mà rằng: Thầy tế-lễ chớ vì một người chết trong dân-sự mà làm cho mình ra ô‑uế; 2trừ ra vì bà-con thân-thích mình, vì mẹ, cha, con trai, con gái, anh em mình, 3và vì chị em ruột mình còn đồng-trinh, chưa chồng, thì người được vì chị em đó làm cho mình ra ô‑uế. 4Người là đầu-trưởng trong dân-sự mình, chớ làm mình ra tục mà bị ô‑uế. 5Các thầy tế-lễ chớ nên làm sói trên đầu; chớ cạo mép râu mình, đừng cắt thịt mình. 6Họ sẽ biệt riêng ra thánh cho Đức Chúa Trời mình, và chớ làm ô danh Ngài, vì họ dâng cho Đức Giê-hô-va các của-lễ dùng lửa thiêu; tức là vật-thực của Đức Chúa Trời mình: họ phải nên thánh. 7Thầy tế-lễ chớ nên cưới một người kỵ-nữ hay là kẻ dâm‑ô; cũng chẳng nên cưới người bị chồng để, vì thầy tế-lễ đã biệt riêng ra thánh cho Đức Chúa Trời mình. 8Vậy ngươi hãy kể thầy tế-lễ như thánh, vì người dâng vật-thực của Đức Chúa Trời người; người sẽ là thánh cho ngươi, vì ta, Đức Giê-hô-va, là thánh, Đấng làm cho các ngươi nên thánh vậy. 9Nếu con gái thầy tế-lễ đi dâm‑ô, tự làm nên kỵ-nữ, ấy là làm ô danh cho cha nó, nó phải bị thiêu lửa. 10Thầy tế-lễ được quyền trọng hơn các anh em mình, ---_đã được rưới dầu-xức trên đầu mình, được biệt riêng ra thánh, để mặc mình bằng bộ áo thánh,_--- chẳng nên để đầu trần và xé áo mình. 11Người chớ đi đến cùng một kẻ chết, chớ vì cha hay mẹ mà làm mình ra ô‑uế. 12Người chẳng nên đi ra khỏi nơi thánh, đừng làm cho nơi thánh của Đức Chúa Trời mình ra ô‑uế, vì cái mão dầu-xức của Đức Chúa Trời vẫn ở trên đầu người; Ta là Đức Giê-hô-va. 13Người phải cưới gái đồng-trinh làm vợ. 14Người chẳng nên cưới đàn-bà góa, bị để, dâm‑ô hay là kỵ-nữ, nhưng phải cưới một người đồng-trinh trong vòng dân-sự mình. 15Người chẳng nên làm ô danh dòng-họ mình giữa dân-sự người, vì ta là Đức Giê-hô-va làm cho người nên thánh. 16Đức Giê-hô-va còn phán cùng Môi-se rằng: 17Hãy nói cùng A‑rôn mà rằng: Phàm ai trong dòng-họ ngươi, trải các đời, có một tật-bịnh trong thân-thể, chớ đến gần mà dâng vật-thực cho Đức Chúa Trời mình. 18Phàm ai có một tật không được đến gần, như đây: người mù, què, xẹp mũi hay là tứ-chi không đều; 19người gãy chân hay gãy tay, 20người có bướu hay là lỏng-khỏng, có vảy cá mắt hay là có ghẻ chốc, có lác hay là có hòn nang dập. 21Phàm con cháu thầy tế-lễ A‑rôn, có tật trong mình, không được đến gần dâng của-lễ dùng lửa dâng lên cho Đức Giê-hô-va. Nếu có một tật trong mình, không được đến gần dâng vật-thực cho Đức Chúa Trời mình. 22Người được ăn vật-thực của Đức Chúa Trời mình, là các vật chí-thánh và các vật biệt riêng ra thánh; 23nhưng không được đi đến bức màn, và cũng không được đi đến gần bàn-thờ, vì có tật nơi mình. Người chớ làm các nơi thánh ta ra ô‑uế, vì ta, Đức Giê-hô-va, làm các nơi đó nên thánh. 24Môi-se nói như vậy cho A‑rôn và các con trai người, cùng cho cả dân Y‑sơ-ra-ên.

will be added

X\